Sunday, May 22, 2011

Lần đầu tiên đút vào lỗ, "sung sướng tuyệt cùng"!!!!!!

Các bạn đọc hết nhé !
Hôm qua là một ngày vô cùng trọng đại.

Đó là lần đầu tiên tôi làm chuyện "ấy"...

Mình chưa hề có tí kinh nghiệm gì trong chuyện này cả nên trong lòng cảm thấy hồi hộp và lo lắng... Nhưng mà nghe người ta bảo là làm chuyện này sung sướng lắm, hứng khởi lắm, sướng tê hết cả người nên mình cũng thấy hứng khởi, chỉ muốn lao đến làm chuyện đó ngay. Làm được chuyện "ấy" rồi mình sẽ chính thức trở thành người lớn!!!

Được những người lớn kể về chuyện họ làm chuyện ấy mà mình muốn tan thành một đống nước.

Mình đã chuẩn bị rất kỹ cho lần đầu tiên này vì sự kiện này thật quan trọng đối với cuộc đời mình.

Để đến được chốn hành sự thì tôi phải chuẩn bị cho tươm tất, thơm tho.

Tôi mặc underwear đen kiểu cổ điển có cách điệu với những họa tiết như hình mặt trời bên góc phải,hình mặt trăng bên góc trái và chính giữ bên dưới là hình chiếc lá tươi. Nó có chất liệu 100% cotton,nghe mọi người nói là chất liệu này co dãn và hút ẩm tốt. Tôi còn nhỏ, chưa đủ tuổi, đầu óc có mỗi một mẩu tri thức nên ko hiểu được bản chất của hai việc này có gì quan trọng đối với hoạt động của mỗi con người, có ai thông thái giải thích dùm cái.

Cái quần này cũng có sự tích của nó. Cái quần ko phải tui mua mà là của thằng Đỗ Anh bạn tôi tặng cho tôi,nhưng cũng không phải của thằng đó mua mà là một người bạn gái bình thường của nó tặng nó nhân dịp sinh nhật. Câu chuyện thì dài lắm nhưng có thể tóm tắt như sau:

- Cô gái tên là Hương định đi mua quà sinh nhật tặng cho bạn Đỗ Anh nhưng không biết mua gì nên rủ bà chị đi mua, tiện thể đi mua linh tinh các thứ sột soạt khác. Hai chị em đều quán triệt sâu sắc một phương châm là phải mua quà nào mà có ý nghĩa và tần số sử dụng cao, gần gũi với đời sống. Đã ko mua thì thôi,đã mua là ko mua mấy thứ đồ bày, chả dùng được mà chỉ để vứt lăn vứt lóc chả ra sao cả.

- Hai chị em tí tởn lên Vincom Plaza để mua. Đi vòng vèo, bàn thảo mãi ko biết mua gì, bỗng đi ngang qua cửa hàng đồ lót nam nữ Jbuzz thấy ngay hình một anh chàng to đùng đứng lổm ngổm treo trên tường nên nảy ra “sáng kiến”… Cô em bắt đầu hình dung ra hình ảnh anh Đỗ Anh trong đầu. Rồi đưa tay nắn bóp vào không khí để phác thảo ra dung lượng kích cỡ của đối tượng cho đến khi mang đến một quyết định chuẩn nhất cho vật phẩm cần mua. Sau đó Hương và cô chị vào cửa hàng và sờ soạng các sản phẩm để chọn mua.

Tối đi sinh nhật Đỗ Anh ở quán karaoke cô gái tên Hương tặng quà cho bạn Đỗ Anh kèm theo một nụ cười tựa nắng mai. Mọi chuyện chỉ giản đơn có thế cho đến khi ăn uống hát hò chán chê rồi, người yêu của Đỗ Anh bảo để em bóc quà xem mọi người tặng gì nhé. Mọi người đến dự cũng đồng ý với ý kiến đấy. Người yêu Đỗ Anh bóc quà ra, nào là dầu gội đầu, nào keo vuốt tóc, rồi đồng hồ… Thực ra quà tặng thì ai mà nhớ cái nào là của ai, nhưng cô gái tên Hương kia đến muộn lại đựng quà trong một cái túi nilon đen đầy khiêu khích nên người yêu Đỗ Anh nhớ. Cho nên đến khi mở cái quà đó ra người yêu Đỗ Anh nhận ra ngay: “Đây quà của ai nhỉ, à đúng rồi, của chị Hương”. Mở ra một cái hộp có hình một anh chàng mặc đúng một chiếc underwear trong một tư thế khiêu chiến và một chiếc quần lót có hình dáng như đã mô tả bên trên! Người yêu Đỗ Anh cười bí hiểm và nhìn Hương với ánh mắt đầy huyền bí: “Chị Hương tặng quà giống em”… Cô gái tên Hương vốn có bản tính xì tin, nhưng trước tình thế quà tặng xì tin của mình bị phơi trước bao nhiêu người - cô ấy cười giả lả rồi chuyển sang nói chuyện… kinh tế Việt Nam trong tương lai sau thời hội nhập WTO.

- Lúc sinh nhật xong xuôi, tôi về nhà Đỗ Anh chơi. Xem lại quà, nhiều quà quá, Đỗ Anh bảo cái quần kia cỡ đó nó hơi to nó ko mặc vừa, và còn đồng hồ tao cũng có nhiều rồi - mày thích cứ lấy. Tôi cũng có nhiều đồng hồ roài nên lấy cái quần.Theo đánh giá chủ quan của tôi thì cô gái tên Hương đã tưởng tượng quá lố kích cỡ và dung lượng của bạn Đỗ Anh nên chọn mua sản phẩm ko phù hợp với kích thước thật của đối tượng. Nếu bạn đó mua cho tôi thì vừa.

Bên trên là sự tích cái quần Jbuzz có mặt trăng,mặt trời và 1 chiếc lá tươi.

Tóm lại cái quần trông rất sang trọng, tôi coi đây như là biểu hiện của sự hào hứng và trân trọng với sự kiện lớn của đời sắp diễn ra ...

Trở lại với sự chuẩn bị cho sự kiện lớn của đời tôi.

Phủ bên ngoài chiếc jbuzz đen là chiếc quần ngố thoáng mát cũng màu đen rách tua dua ngang đùi. Ý nghĩa của chiếc quần này là sự thể hiện một phần cá tính của tôi - sự giản dị từ phía bên ngoài.

Áo cũng là một phần khá quan trọng. Áo vẫn luôn đứng thứ hai về sự thu hút con mắt của mọi người, chỉ đứng sau cái quần. Điều đó là hiển nhiên và là quy luật muôn đời vì trong thực tiễn đời sống cái áo chỉ có chức năng che lấp những thứ quá giản dị so với cái quần.

Tôi mặc một chiếc áo pull có in hình đầu lâu xương chéo trước bụng, nó hoàn toàn ko có ý nghĩa gì đối với tôi cả nhưng có ý nghĩa sâu sắc với các cột điện cao thế trên toàn quốc.

Tôi vuốt keo romano và cũng xịt nước hoa lọai này luôn. Thật tình đa phần mọi người đều thích mùi romano nhưng tôi thì thích mùi keo Double Rich cơ, nhưng hôm nay làm chuyện “ấy” nên tôi muốn chiều theo số đông.

Tôi bắt đầu xuất phát để đi làm chuyện “ấy”.Trong túi tôi đã có sẵn một thứ vô cùng quan trọng để hoạt động “ấy” của tôi có thể diễn ra trôi chảy và toàn vẹn …

Diễn biến tâm lý của nhân vật “tôi” lúc ấy là sự trỗi dậy đa chiều của cảm xúc… Năm nay tôi đã 21 tuổi rồi mà chưa một lần được làm chuyện “ấy”…

Tôi cũng chưa rõ lắm sẽ phải làm chuyện “ấy” thế nào, phải đút đút gì đó ra sao hay có phải làm gì trước khi đút không…

Nếu làm ko đúng thì sao, ngại thật… Nhưng mà nghe mọi người nói cũng đơn giản thôi nên cũng có yên tâm phần nào… Rồi sẽ được sung sướng lắm, dù chưa rõ là sẽ sung sướng chỗ nào nhưng cũng thấy lòng trào dâng sự náo nức.

Và cuối cùng thì tôi cũng đã đến…

Và cuối cùng tôi đã đến nơi tôi sẽ được đút

Và cuối cùng tôi đã đến được nơi tôi sẽ được đút và trở thành người lớn

Sau một lúc khởi động và làm những thao tác căn bản để chuẩn bị làm người lớn…

Đối phương đã sẵn sàng ở đó chờ tôi đút.

Người tôi nóng ran, mồ hôi bắt đầu chảy lăn tăn trên từng thớ thịt trên khắp cơ thể, tôi cầm cái “ấy” và chuẩn bị đút.

Cái “ấy” của tôi chỉ còn cách lỗ 10 centimét… chỉ 10 centimét nữa thôi tôi sẽ thành người lớn…. Tôi nhắm mắt, nín thở, cầm cái “ấy” xông thẳng vào cái lỗ…

9 centimét ….

8 centimét……..

7 centimét…………

...........................

...............................

3 centimét…..

2 centimét ……

1 centimét………

………….

Xoạpzzzz!!!

….

………………………..

Cái ấy của tôi đã nằm gọn trong lỗ…

Tôi nhắm mắt lại, một sự sung sướng trào dâng trên toàn cơ thể…

… Và tôi đã thành người lớn….

………

…………

…………..

Sướng!

………………………..

Tôi đút 1 cái, sướng tê người!

…. Rồi đút cái thứ 2, không thể kìm nổi sự sung sướng lại nữa!

... Đút cái thứ 3, xúc cảm trào đang tột đỉnh!


Vậy là tôi đã đút được những lá phiếu của mình vào lỗ của hòm bỏ phiếu… Tôi đi bỏ phiếu cho cả bố và mẹ tôi, tổng cộng đút 3 cái phiếu… Chà, cái cảm giác này thật là sung sướng quá, tôi đã hoàn thành được trách nhiệm và nghĩa vụ của một người công dân là đi bỏ phiếu bầu cử quốc hội.

Tôi cũng đã thành người lớn rồi các bạn ạ…

Đó là chuyện về ngày bầu cử quốc hội trong sáng và thánh thiện của Dany.
Nguồn vietlockerz.com

Wednesday, May 18, 2011

Bruno Mars - "The Lazy Song" (Studio Session) LIVE!!!!

Bài học thành công từ gã ăn mày

“Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi.
Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- …???
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:
- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên
hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại.( Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites